Thôi thì đời cũng nhớ nhau
Nhìn trăng viễn cảnh tình nao bến lòng
Mai kia, mốt nọ còn không ?
Vẫn là chút nhớ cháy bồng không gian
.
Hiên khuya gió lạnh điêu tàn
Song thưa nguyệt ảnh hỗn mang phận mình
Ví rằng... Tình cứ lặng thinh
Ví rằng... Mình cứ đêm nhìn đêm rơi
Đoạn buồn thở khói chơi vơi
Mặc cho nước chảy thuyền trôi cuối dòng
À ơi... Sông núi mênh mông
À ơi... Trăng gió bềnh bồng gió trăng !
Đêm đêm chấp mộng phù vân
Quyên kêu khản tiếng nốt trầm phiêu linh
Nghiêng nghiêng nắng úa tội tình
Nghiêng nghiêng lá đổ lượm mình trao tay
.
Hoang chiều chút vị tình cay
Làm thơ phổ nhạc đãi đằng cỏ cây
À ơi... Mây cuộn gió hàn
À ơi... Sương khói bạt ngàn khói sương !