MƯA NHÒA NGƯỠNG ĐAU
*****
Xướng
Phố nhỏ mưa về lạnh ngõ thâu
Đèn loang vết sạm khảm cung sầu
Trăng tàn nhả sợi cài then Quế
Mộng lỡ buông mành khép cửa Ngâu
Những tưởng mùa duyên còn sắc vẹn
Nào hay lối hạ đã phai màu
Đêm dìm giấc lạc vào miên thẳm
Một thuở yêu người mấy ngưỡng đau !
11.7.
Dạ Vũ NM.
Bài họa của thi đệ
Bùi Đắc
CUỘN NIỀM ĐAU
( nguyên vận)
Trời cao lơ lửng bóng trăng thâu
Cảnh vẫn còn đây dạ mãi sầu
Chú Cuội mỏi mòn trên cảnh Quế
Hằng Nga lộng lẫy giữa mùa Ngâu
Tình xưa lắng đọng nào phai sắc
Nghĩa cũ in sâu vẫn đượm màu
Đôi ngã chia ly bao nỗi nhớ
Đêm về khắc khoải cuộn niềm đau.
Bài họa của thi hữu
Họa nguyên vận cùng bạn tôi.
Đêm tàn sương lạnh cuối ngõ thâu
Phố buồn nghiêng ngả chạm cung sầu
Mộ lòng dâng gửi vòng nguyệt quế
Ái duyên khả ngộ luyến niềm ngâu
Những mong lối cũ tình nguyên vẹn
Lại mơ quá vãng chẳng phai màu
Vẫn biết ngõ đời là sâu thẳm
Nên đã lụy vào mới thẩm đau.../.
Bài họa của thi hữu
MỘ KHÚC BUỒN
..........*****..........
Đường khuya phố quạnh nẻo buồn thâu
Thoáng cảnh mưa loang trỗi nhạc sầu
Bút vẫy trêu tình cung nguyệt quế
Thơ đùa bướm ghẹo dẫm thềm ngâu
Ngày duyên lấp lửng đau mùa hẹn
Buổi hạ trầm ngâm lá bạc màu
Ước vọng thôi đành chôn núi thẳm
Tan rồi mộ khúc rã rời đau .
HMN









