Thứ Năm, 8 tháng 10, 2020

MƯA NHÒA NGƯỠNG ĐAU

 



MƯA NHÒA NGƯỠNG ĐAU
*****
Xướng

Phố nhỏ mưa về lạnh ngõ thâu
Đèn loang vết sạm khảm cung sầu
Trăng tàn nhả sợi cài then Quế
Mộng lỡ buông mành khép cửa Ngâu
Những tưởng mùa duyên còn sắc vẹn
Nào hay lối hạ đã phai màu
Đêm dìm giấc lạc vào miên thẳm
Một thuở yêu người mấy ngưỡng đau !
11.7.
Dạ Vũ NM.
Bài họa của thi đệ
Bùi Đắc
CUỘN NIỀM ĐAU
( nguyên vận)
Trời cao lơ lửng bóng trăng thâu
Cảnh vẫn còn đây dạ mãi sầu
Chú Cuội mỏi mòn trên cảnh Quế
Hằng Nga lộng lẫy giữa mùa Ngâu
Tình xưa lắng đọng nào phai sắc
Nghĩa cũ in sâu vẫn đượm màu
Đôi ngã chia ly bao nỗi nhớ
Đêm về khắc khoải cuộn niềm đau.
Bài họa của thi hữu
Họa nguyên vận cùng bạn tôi.
Đêm tàn sương lạnh cuối ngõ thâu
Phố buồn nghiêng ngả chạm cung sầu
Mộ lòng dâng gửi vòng nguyệt quế
Ái duyên khả ngộ luyến niềm ngâu
Những mong lối cũ tình nguyên vẹn
Lại mơ quá vãng chẳng phai màu
Vẫn biết ngõ đời là sâu thẳm
Nên đã lụy vào mới thẩm đau.../.
Bài họa của thi hữu
MỘ KHÚC BUỒN
..........*****..........
Đường khuya phố quạnh nẻo buồn thâu
Thoáng cảnh mưa loang trỗi nhạc sầu
Bút vẫy trêu tình cung nguyệt quế
Thơ đùa bướm ghẹo dẫm thềm ngâu
Ngày duyên lấp lửng đau mùa hẹn
Buổi hạ trầm ngâm lá bạc màu
Ước vọng thôi đành chôn núi thẳm
Tan rồi mộ khúc rã rời đau .
HMN

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2020

VƯƠNG GIẢ CHI HOA

 



Chi hoa trắng muốt hương ngào ngạt
Nhất nguyệt lân tinh ngất ngưởng say
Hoát mộng nhiên lay hồn lãng tử
Tri âm hữu ý nhụy phong đài !
HMN

BẾN LẠ

 

Gió lùa qua song cửa
Mây mù mịt ải xưa
Mưa về thương bến lạ
Tắm say một mùi hương
Sương chiều rơi ngất ngưỡng
Thơ chùng nhuộm tóc phai
Bóng dài đau lối phượng
Trăng buồn vương thái lai
Mấy mùa hoa cúc nở
Buộc thuyền mơ ảo tương
Cong veo cành liễu mộng
Phiêu đăng lệ miên trường !
HMN

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2020

ẢO MỘNG

 



Nắng soi ảo mộng
Mưa lộng vô thường
Khi nao đi hết đoạn đường
Hết vòng bể lụy nhiễu nhương ta về !
.
Ta về hỏi gió sơn khê
Hỏi mây vũ trụ lời thề còn không ?
Thế gian còn ánh nắng hồng
Ta còn ngụp lặn bước trong luân hồi !
.
Duyên không kỳ ngộ
Dạ chẳng kỳ hoan
Đêm nằm giấc ngủ không ngoan
Râm ran như tiếng khóc thầm lá đau !

HMN

TRĂNG BUỒN



Lối cũ ta về chẳng gặp trăng
Đường xưa lạnh lẽo gió lay càng
Thôn buồn vạt nắng màu hoang vữa
Cổng hạ sương trời sắc loãng giăng
Ảo não tâm tư tràn nhớ mẹ
Triền miên tất dạ dỗi con ngầm
Vầng trăng Vĩnh Hạ ngày thơ đó
Đã xóa hồn thu giữa dặm ngàn.

HMN 

GỞI GIÓ MÂY XA




Còn gì thương nhớ nữa anh ơi
Phượng tàn hoa rụng héo trang thơ
Sâu thẳm trong tim tình còn ,hết ?
Vàng thu một mảnh ánh trăng lơ .

Heo hút lưng trời chim trắng bay
Nửa lòng còn giữ hay đổi thay ?
Chiều phai lá đổ dòng hoang phế
Tường rêu xanh phủ lối cỏ lay

Hạ đã chết rồi phải không anh ?
Nên buồn chim hót tiếng vô thanh
Sương phơi nguyệt lạnh cay thềm quế
Đêm buông vạc khóc gió lay mành !
HMN

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2020

TÌNH CUỐI HẠ



Em về phía ấy gọi mưa ơi
Chỉ thấy buồn xa tận cuối trời
Hạ ngóng mây chiều giăng lối đợi
Thu chờ nắng dọi ngõ hồn chơi
Canh tàn lửa lụi đâu tình gởi
Quạnh quẽ màu phai trắng nẻo mời
Tự nhủ an nhiên chờ gió tới
Thiền lòng hảo mặc lá vàng rơi .

HMN


Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

LÁ THU CUỐI



Ta mời thu cùng ta chung tạm biệt
Mùa nhẹ nhàng đang ráo riết chào nhau
Đám cỏ may như cũng muốn ươm màu
Mình xa nhé ta xin chào thu nhé 

Thu lắng lặng khẽ lay mùa đông sớm
Tiếng chim kêu ran rát bản tình ca
Đừng vấn vương giạt nắng cuối giang hà
Hãy chôn chặt vào hồn thư trinh nhé

Thu đi xa theo cánh buồm thuận gió
Bỏ hoàng hôn thăm thẳm cuối trời mây
Bỏ vần thơ lạc lỏng khóc trăng gầy
Cây trĩu lá nghe vàng thêm chiếc cuối

Có lẽ mai đông sẽ về ngang phố
Và lòng ta cũng trắng một niềm tin
Biết còn ai cho ta nói một điều
Tình nhân thế chỉ là tình nhân thế !


HMN

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

CÒN




Còn đây
chút nắng vàng phai
Một bờ vai mỏi
đã cài nhánh thu
Ta , người
chung bước phù du
Thiền trong tịnh độ
có ru được mình
Một cành
Thiên lý an nhiên
Một dòng cam lộ
có nghiêng được chiều !

HMN

CHIỀU TỊCH LIÊU




Đồi phong khói loảng sương phai
Mây trôi bàng bạc chia hai nhánh sầu
Cầm vui cho trọn bóng câu
Nghe nhừ bụi lấp trong từng Sát Na

Ai về trên cõi hằng sa
Ai đi nhặt lá lê la gót trần ?
Đợi mùa chín rụng phù vân
Heo may lành lạnh chuông ngân đỉnh buồn

Thương mình dệt mộng ảo tương
Trăng đêm chênh chếch giọt sương cuối đường
Hôm qua rớt ánh tà dương
Lượm cài lên tóc khoe người làm duyên

Người quen phố thị đèn đêm
Quên người gối lệ đọng miền tâm như !
HMN